ru0uchat

Archive for the ‘tho*’ Category

Posted on: 17/12/2010

Đã có lúc em muốn đắm chìm mình trong sức mạnh của đêm
Thả tiếng thở dài
Quẳng những phập phồng mang mùi ngai ngái
Nhưng trái tim đa mang
Lại thiết tha với những điều rất thật
“Nếu dại một lần
Liệu cái giá có đau?”

Đã có lúc em muốn thả mình vào những ngọn cỏ lau
Hít hà mùi hương
Rồi nhắm mắt tưởng tượng ra những điều cuồng điên có thể
“Nếu một lần trở thành nô lệ
Tình yêu chân thành còn rực cháy nữa không?”

Đã có lúc em muốn hóa mình trong những cơn giông
Để cuồng quay
Để tự do gào thét
Những hững hờ, buồn vui bấy lâu nay mắc kẹt
Nhét vào rồi
Gió phải cuốn trôi…
Đã có lúc em muốn ghì anh bằng nỗi nhớ đôi môi
Mặc kệ ngày mai
Mặc kệ ngày kia
Mặc kệ tháng năm
Mặc kệ thời gian có ủ men tội nghiệp
Kiếp đời này em vẫn phải yêu thôi.

(Hoàng Yến Anh)

Khoanh lại một khoảng trời
Cho nắng đến một người mà em rất nhớ
Sao anh không lặng yên trong vòm trời xanh ấy?
để thành phố bây giờ
… mưa ướt đẫm ngàn cây.

Sao Anh không gọi tên Em ?
Để xác lá rơi đầy
Một chiếc lá là một lời hứa cũ
Hàng ngàn chiếc lá đã quên hay còn nhớ
Giữa muôn chiều
Sao lại chọn phía ấy để rơi ??

Phía ấy là quá khứ xa xôi
Em giữ trong tim điều bí mật chưa cùng Anh nói hết
Phía ấy là hoàng hôn nơi cuối trời trong vắt
Cả gió cũng hờn ghen, nghe Anh kể chuyện tình yêu…

Đã hi vọng bao nhiêu, đã thất vọng bao nhiêu
Trong khoảnh khắc Em ngỡ mình gần nhau nhất
Trái tim dối lừa anh, thú nhận điều chân thực
Em làm khoảng trống ấy mênh mông

Ừ thôi, này khoảng trời, này lời hứa viển vông
Gió cứ cuốn hết đi
Cả những điều bí mật không còn nữa
Mùa thu lao xao kể về một chuyện tình tan vỡ
Có kẻ dại khờ
gom nắng lại cho Anh…

– sưu tầm –
—————–
Em mãi tin tình yêu trong sáng
Và càng tin năm tháng biết đợi chờ.

Dẫu em lúc này, rất đơn độc, bơ vơ…

trog thơ, trog cuộc đời ng khác,
rượu làm mềm môi
rượu làm hồg đôi mắt.

trog lễ vu quy,
rượu là để giao bôi.

trong tiệc vui,
rượu là xúc tác,
để n ng k quen khoác được vai nhau.

thế mà a ơi,
lặng giữa biển đêm rằm,
rượu có khiến a mềm môi,
rượu có làm a đi ngược lòg m,
rơi vào n vòng ôm k quen biết.
k day dứt,
k lạnh lùng,
n chát đắg fải k a.
rượu k còn sóng sánh ở trong thơ,
mà chua chát cả một dòg hồi tưởg.

rượu … chát quá. phải k a?
(thuý)

Em là người đàn bà cô độc,
Lặng lẽ bước chân trên đường, cười và khóc
nước mắt chảy xuôi, bao giờ chảy ngược?
trút dọc con đường heo hút dốc ngày sau,

Em bước độc hành, có phải mới gì đâu
chỉ là ngày đi qua và em không trẻ nữa
mỗi bước chân đi thấy đời già nua quá
gặp những nụ cười la xạ khó thân quen,

Bước một mình cũng không giấu được cơn ghen
thèm khát yêu thương, xốn xang tình cảm
những thứ một thời cứ cho là xa xỉ
vứt rơi vãi dọc đường, giá trị gì đâu.

Cứ độc hành tìm kiếm cái khôn ngoan
chẳng bước tới thì cũng không buồn quay lại
mãi lang thang trên con đường xa ngái
thử một lần khờ dại…một lần điên.

(st)

Anh..
và em…
Chúng ta
Và những người khác nữa
Vẫn mải miết đi tìm một nửa
Hoặc vẫn mơ hoài về hình bóng thuở xưa

Dẫu có buồn dẫu có khóc như mưa
Hoặc lang thang một mình trên những con phố nhỏ
Thì vẫn chỉ có ta và gió
Những thầm thì trầm lắng thẳm sâu

Mỗi con người có riêng một nỗi đau
Một nỗi riêng tư sao chẳng thể ai chia sẻ
Dẫu có yêu người đến cồn cào như thế
Chẳng nói lên lời bởi có đến được đâu

Bởi có những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm với nhau
Vẫn loay hoay giữa bộn bề cuộc sống
Có những lúc thấy lòng trống rỗng
Đi bên người như đi với hư vô

Những ý nghĩ thẳm sâu không có bến bờ
Muốn đan tay em vào tay anh quá
Những tia nắng cuối ngày dần lạnh giá
Hỏi tim mình rằng đã chắc yêu chưa?

Muốn cùng anh đi giữa những cơn mưa
Muốn cùng anh đi nhạt nhoà trong nắng
Muốn cùng anh đến một miền xa vắng
Nhưng mình vẫn là hai nửa chẳng thể nào giao nhau…

(Đoàn Minh Hằng)

Tôi hờ hững đóng gói một nỗi buồn
Gửi đi và biến thành kẻ khác
Để anh – gã đàn ông mang trái tim phờ phạc
Đứng lại ven đường

Nếu như ngày chỉ có mười tám tiếng đồng hồ
Hoặc đêm, hoặc chiều ngắn lại
Loài người đi về vội vã
Người ta yêu nhau vội vã
Hẳn gì ta đã nhớ nhau?

Kỷ niệm vò lại nát nhàu
Hương tóc em cũng không làm đêm anh thao thức
Tình yêu cũng không còn bùng cháy lên trong lồng ngực
Thì thôi,
Mình chia tay

Niềm vui không thể đi vay
Nỗi buồn có cho đi cũng không ai dám nhận
Thôi ta đành để lẫn
Giữa đời cho gió cuốn đi.

Em vừa đủ để anh khao khát
Vừa đủ làm cho anh thật là anh
Trời chớm thu vừa đủ nét xanh
Quả chua ấy cũng vừa đủ ngọt

Em vừa đủ để qua thời non nớt
Nét thục hiền vừa đủ chút đành hanh
Trong vững bền vừa đủ sự mong manh
Trong đằm thắm vừa đủ lòng nghi kỵ

Em đàn bà vừa đủ men thi sỹ
Em trang đài vừa đủ nét chân quê
Thích cộng vào vừa đủ biết đem chia
Lòng ngay thẳng vừa đủ mưu che đậy

Em già dặn vừa đủ điều non bấy
Em tươi vui vừa đủ nét ưu phiền
Em lạnh lùng vừa đủ để thôi miên
Em gìn giữ vừa đủ lòng nổi loạn

Anh khao khát với trái tim lãng mạn
Mong suốt đời vừa đủ để yêu em