ru0uchat

Archive for Tháng Mười Một 2010

Mỗi một vị lãnh đạo đều không thích người ta tính toán quyết định của mình. Sau này phải nhớ mọi việc là báo cáo, chỉ báo cao không thôi là được, đừng đưa ra yêu cầu. Lãnh đạo nhắc đến thì nói theo, đừng làm lãnh đạo cảm thấy em quá có năng lực.
———-
bám sát cấp trên, bắt lớn thả nhỏ, kiềm chế bản thân.
———-
“Làm người khó khăn nhất là kiềm chế, một khi không thể kiểm soát nổi bản thân thì rất khó thành đại sự”.
———-
Người có thói quen làm theo ý mình sẽ không có tiền đồ trong thể chế.
———-
Mặc kệ quan điểm của Hồng Mại (1 học giả nổi tiếng thời Tống) đúng hay sai, cũng không quản Vương Hi Chi có làm bộ làm tịch hay không. Kết hợp với cách thu phục lòng người của Tào Mã ….
Hai cái điển cố này đều lấy ra từ “Dung Trai tùy bút” của Hồng Mại. Cái đầu tiên nói chính là Vương Hi Chi nhờ thư pháp mà đạt thành tựu. Che dấu sự tài hoa về phương diện chính trị của ông ấy; cái thứ ha chính là Tào Tháo và Tư Mã Sư giỏi mua chuộc lòng người, từng sai người vơ vét hết về mình. Có công lao cũng giao cho thuộc hạ.
Người làm chính trị phải cần cù, kiên quyết, mạnh dạn, không tránh khỏi có chút bá đạo. Ở vị trí trợ thủ, cũng không được tính là sai lầm gì. lớn, thế nhưng nếu ở vị trí người đứng đầu, có thể biết khéo léo dùng người, hòa giải mâu thuẫn, làm cho thuộc hạ có thể cố gắng hết trách nhiệm đó mới là điều trọng yếu nhất. Đạo lý đó rất đơn giản, nhưng người hiểu rõ và làm được thì có mấy người?
————
Quyền lực bất cứ ai cũng thích, chẳng qua sau này cô nếu trở thành một người quyết định, nhất định phải chú ý không nên dây dưa vào mấy việc nhỏ nhặt. Người lãnh đạo quan trọng là xem cách dùng người, dùng đúng người, dùng tốt cấp dưới. Cô không cần phải là chuyên gia đặc biệt trong một lĩnh vực nào đó, nhưng phải có năng lực nắm bắt bản chất và yếu hại trong miệng của các chuyên gia.
————
khó khăn là phải khắc phục, không có khó khăn thì sáng tạo khó khăn, cũng phải khắc phục.
————
trong lĩnh vực chính trị, không có đối thủ vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.
————
Ở trước mặt một quốc gia có sức mạnh quân sự khổng lồ thì bất luận là loại người xã hội đen nào cũng đều không có khả năng chống cự.
————
– dùng người đầu tiên là phải có tài, một người trung thành mà tài trí bình thường dùng có lẽ yên tâm. Nhưng tụ tập một đám người có đầu óc bình thường thì không làm được việc gì.

– Trong chốn quan trường người có chút thành tựu thì ai lại có đầu óc bình thường cơ chứ? Sở trường của mỗi người đều không giống nhau. Quan trọng là xem e dùng người như thế nào, đặt ở một vị trí thích hợp sẽ làm được việc, đặt ở vị trí không thích hợp sẽ là chuyện xấu.
————-
đối sự bất đối nhân

có khi nào mà ta fải mượn cái cảm giác say của rượu để quên, để nhớ và để làm càn.
say – cái cảm giác là khi nhớ biển đến cồn cào và ta có cảm giác giơ tay là chạm đến sóg, đến gió.
say – cái cảm giác m đag tỉnh táo mà sao cứ lâg lâg cứ như chạm tay vào cảm xúc.
ngày cuối tuần tự thấy m xa xỉ. xa xỉ với thời gian. xa xỉ với cảm xúc của chính m…http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS9mNC9hZjQyZjQ1MTk2ZjgwY2I4YmJiYmI1NjY0Y2RkYjkwZC5cUIbaBmUsICDN8WmUsICOqdSBM4WeBqhaSBU4WeBdUngrIMSQ4WeBqndXxLaOG6r2MgVmnhdUng4d0fGZhWeBHNlfA

văn phòng càng căng thẳng thì càng xuất hiện nhiều sao. hiện tượng sao bay từng ngày, từng phòng và từng người.
thấy mệt và thất vọng. k tưởng tượng đựơc rằng n nhận xét tiêu cực của m lại có độ chính xác. thế mới biết, chia sẻ khó khăn đã khó, chia sẻ sung sướng thành quả càng khó khăn hơn. và khó khăn tột cùg chính bởi cái sự sug sướg, thành quả đó nó không có thật, nó được nhuộm nhiều fẩm quá nên n ng lầm tưởng.
ai cũg quan trọg, ai cũg sao. ai cũg nhuộm fẩm.

Như một đứa trẻ bị đánh nhiều trở nên mất tự tin, hai cụm từ “văn hóa phương Đông” và “văn hóa phương Tây” bị lạm dụng nhiều trở nên mất 90% ý nghĩa.

Mở đầu là một số bức minh họa của anh Yang Liu, một họa sĩ người Trung Quốc đang du học tại Đức. Bên trái là văn hóa Đức, bên phải là văn hóa Trung Quốc.


“Trình bày ý kiến”



“Ông sếp”



Lối sống”



“Bực mình”



“Trẻ em”



“Xếp hàng”



“Cuộc sống người già”


“Tiệc tùng”



“Quan hệ xã hội”


“Nói chuyện tại nhà hàng”



“Tính đúng giờ”



“Cái tôi”


“Du lịch”

Có phải những bức minh họa trên so sánh văn hóa phương Đông với văn hóa phương Tây? (Mặc dù họa sĩ nói so sánh văn hóa Đức với văn hóa Trung Quốc.) Có phải những bức bên trái có nhiều điểm chung thuộc văn hóa Phương Tây, bên phải nhiều điểm chung thuộc văn hóa phương Đông?

Tôi nghĩ không.

Thế giới phương Tây đa dạng; nhiều nền văn hóa khác nhau đến mức rất khó tìm ra điểm chung. Thế giới phương Đông càng đa dạng, tìm ra điểm chung là nhiệm vụ bất khả thi.

Ai từng đi Thụy Sĩ và Ý biết hai văn hóa thuộc hai nước này khác nhau như pizza và socola. Ai từng đi Việt Nam và Nhật (trong đó có tôi) biết hai văn hóa thuộc hai nước đó khác nhau như phở và sushi! Một người giỏi tranh luận có thể bảo vệ quan điểm rằng “Văn hóa Thụy Sĩ gần với văn hóa Nhật Bản hơn với văn hóa Ý,” hoặc “Văn hóa Việt Nam gần với văn hóa Ý hơn với văn hóa Nhật Bản.” Người Nhật xếp hàng giống cách người Thụy Sĩ. Người Ý “quý sếp” giống cách người Việt, v.v.

Tôi thường nói “Người Tây có quan điểm A, sở thích B…” Chắc do nhiều trang báo nhờ tôi viết bài về “Quan điểm của người Tây về phụ nữ Việt Nam”, hoặc “Cách nhìn của người Tây về Tết Nguyên Đán” nên cái tôi của tôi mở rộng, bị nhầm lẫn quan điểm của Joe và quan điểm tất cả các người Tây đang đi lại trên trái đất. Ảo tưởng tự đại…sứ.

Nói chung văn hóa phương Tây là…Nói chung văn hóa phương Đông là….

Viết vậy không khác gì tôi viết: “Nói chung khí hậu ở bán cầu bắc là rất dễ chịu.”

Tùy nước, tùy vùng.

Tùy trường hợp nữa. Nhìn lại bức tranh “Bực mình” trên. Đúng là có nhiều trường hợp người Canada khi thấy bực mình sẽ nói bực mình, người Việt Nam khi thấy bực mình sẽ nói “vui qúa!”. Nhưng cũng có trường hợp ngược lại. Ví dụ, một người khách làm mất thời gian của bà chủ cửa hàng, chọn, lựa, mặc thử liên tục, cuối cùng đi ra không mua gì hết. Trong trường hợp đó bà chủ ở hai nước sẽ thấy bực mình, nhưng tỷ lệ khách Việt Nam bị “chửi-đuổi” sẽ cao hơn.

Con kiến và con ong

Thay vì nói “văn hóa phương Đông” và “văn hóa phương Tây”, hai cụm từ rất tối nghĩa, tôi muốn đưa ra một cách so sánh khác: Văn hóa con kiếnVăn hóa con ong. Đó là hai cách tổ chức xã hội thuộc về lý thuyết, không liên quan vĩ độ, màu da, hay bất cứ yếu tố địa phương nào khác.

Tôi chọn con ong và con kiến vì cả hai đều là loại côn trùng xã hội (“Vì ta cần nhau”) nhưng lại có lối sống khác nhau. Con ong bay thẳng từ bông hoa này sang bông hoa khác, làm việc độc lập, có thể ở một mình trong thời gian dài nhưng khi cần thì rất biết làm việc nhóm. Con kiến bò từ điểm A sang điểm B là theo con đường ngoằn ngoèo, phức tạp. Nhưng trên con đường ngoằn ngoèo ấy các chú kiến luôn bò cùng nhau, giúp đỡ nhau, chăm sóc lẫn nhau…tóm lại, con kiến rất “nhau”.

Một con ong có thể tự thụ phấn cho hoa; một nhóm con kiến khi thấy chiếc lá hấp dẫn muốn chuyển sẽ cắt nhỏ, chia mỗi chú một miếng.

Thêm vào đó, các tổ ong chia thành “phòng” hình lục giác, mỗi “gia đình” có không gian riêng của mình, kiến trúc vừa đơn giản vừa hiệu quả. Các tổ kiến có nhiều gia đình một phòng, kiến trúc không đơn giản chút nào nhưng đường phố ngõ ngách các chú kiến biết hết.

Trái: bên trong “nhà ong”. Phải: mẫu bên trong tổ kiến.

Một số đặc điểm của văn hóa con kiến

– tính cộng đồng cao

-“Sống chung với lũ”

– nhiều mối quan hệ do “cuộc sống tặng”

– tập trung vào quá trình làm việc

– yêu sự hài hòa và cân đối

– nhà nhiều thế hệ cùng sống

– chấp nhận “vùng xám” lớn

– uốn lưỡi bảy lần trước khi nói

Một số đặc điểm của văn hóa con ong

– đi thẳng vào vấn đề

– đề cao cái tôi

– nghĩ sao nói vậy

– thích đen trắng (chấp nhận vùng xám nhưng phải nhỏ)

– tôn trọng không gian riêng của người khác

– “sống để chống lũ”

-người trẻ và người già khá độc lập

– nhà thường 2 thế hệ cùng sống

– tập trung vào kết quả

– mối quan hệ chủ yếu là “tự tặng mình”

Văn hóa nào cũng có chút “chất kiến”, chút “chất ong”. Nếu “văn hóa con ong nguyên chất” xếp hẳn vào bên trái thước đo của tôi (số 1) và “văn hóa con kiến nguyên chất” xếp hẳn bên phải (số 10) thì tôi nghĩ văn hóa Mỹ sẽ là số 2 và văn hóa Việt Nam sẽ là số 8.

Tôi thấy văn hóa Ý, đặc biệt vùng miền Nam và đảo Sicilia, có nhiều khía cạnh rất “kiến”. Ngược lại, tôi thấy văn hóa Nhật Bản có nhiều khía cạnh rất “ong”, có thể nói “Tây hơn cả Tây”. (Những khía cạnh đó tôi sẽ để cho các bạn tự nghiên cứu.) Tôi xếp đảo Sicilia vào số 6 và đảo Nhật Bản vào số 4.5.

Nga nghiêng về bên con kiến. Singapore nghiêng về bên con ong. Úc thì rất ong. Thái thì rất kiến.

Hàn Quốc trước đây là số 9 nhưng bây giờ là số 7. Canada tôi cho là số 4. Canada vốn là đất nước có hai văn hóa Pháp và Anh, nên người Canada rất hiểu cụm từ “sống chung”, sống hạnh phúc với những gì mình đang có. Các văn hóa thuộc Châu Phi, Trung Quốc, Ấn Độ chủ yếu là văn hóa con kiến; do vậy, trên thế giới “dân kiến” đông hơn “dân ong”. Văn hóa Nam Mỹ kiến hơn văn hóa Bắc Mỹ. Các gia đình Nam Mỹ “Việt Nam” hơn, sống tình cảm, chấp nhận một “vùng xám” lớn.

Thôi, đủ rồi. Đánh giá từng nền văn hóa không phải mục đích của tôi. Mục đích của tôi là đưa ra một cách so sánh mới, tôn trọng sự đa dạng của thế giới phức tạp này. Và một mục đích nữa – phân tích xu hướng.

Từ kiến sang ong

Tôi thấy xu hướng chính là từ văn hóa con kiến “dịch chuyển” sang văn hóa con ong. Chúng ta nên nhớ rằng, nhiều văn hóa Châu Âu ngày xưa đã rất con kiến; cách đây mấy trăm năm các gia đình ăn chung, dùng chung một con dao mà chưa có nĩa (wikipedia, “Medieval cuisine”). Thời đó các đại gia đình gần gũi với nhau hơn.

Ngày xưa người Tây ăn chung một cách rất Ta


Yếu tố chính làm thay đổi nhiều nền văn hóa ở Châu Âu là do công nghệ. Nhờ sự phát triển của công nghệ và công nghiệp, những mối quan hệ trước đây coi là “bắt buộc” (dựa vào nhau mà sống), đã thành “tùy ý” (dựa vào nhau nếu thích). Có thể sống độc lập…vì công nghệ. Có thể có nhà riêng…vì công nghệ. Có thể kiếm tiền một mình…vì công nghệ.

Công nghệ cho phép giới trẻ chọn một cuộc sống “ong” hơn. Và nhiều giới trẻ chọn đúng như thế.

Thời cách mạng công nghiệp “văn hóa con ong” đã thu hút nhiều giới trẻ phương Tây, còn thời bây giờ “văn hoa con ong” đó đang thu hút nhiều giới trẻ Việt Nam. Ví dụ, hỏi 100 học sinh Việt Nam “Nếu có cơ hội em sẽ chọn đi du học ở đâu?” tôi nghĩ hơn 80 học sinh ấy sẽ chọn đất nước có nền văn hóa con ong. Phim “con ong” rất thành công ở thị trường “con kiến” này. Con ong bay, nhiều giới trẻ Việt Nam chạy theo.

Đó là xu hướng chính. Nhưng tôi thấy có một xu hướng phụ cũng rất thú vị. Đó là giới trẻ ở nhiều nơi có nền văn hóa con ong đang bắt đầu tìm ý nghĩa cuộc sống ở văn hóa con kiến! Vật chất thì ổn nhưng tinh thần thì chưa. Thay vì đi siêu thị họ chọn đi chợ, mặc cả một chút, nói vui với các anh chị bán hàng. Thay vì ô-tô họ đi xe đạp. Thay vì cố gắng giải quyết mọi vấn đề trong đời, họ học theo đạo Phật, đạo Lão, đạo Ấn, hoặc quyển sách bestseller dạy đời – cứ từ từ mà sống.

Con ong bay về phía biển, giới trẻ Việt Nam chạy theo. Con kiến bò về phía núi, giới trẻ Canada chạy theo. Triết học đôi khi rất hài hước.

Joe