ru0uchat

Archive for Tháng Tư 2009

tuj

Posted on: 29/04/2009

ngờ nghệch,
mong manh,
dễ vỡ đến không ngờ

Advertisements

mới về đây có tháng trời thì 1 e cùng phòng chuẩn bị tạm bịt chị vì chế độ đãi ngộ của công ty chưa thoả đáng. chưa dứt cơn sốc này thì nghe e í bật mí là sir phó cũng chuẩn bị dứt áo ra đi. seo vậy hả trời.
m thật chưa quen được việc. nói chug chưa được đào tạo. còn ngẫn lắm. thế mà n ng xung quanh, n ng m có thể học hỏi trước nhất lại chuẩn bị ra đi. k chỉ phòng da thấy bế tắc mà m cũng bị tắc theo. kiểu này m bốc mùi chắc khíp luôn. m fải bắt đầu từ đâu đây.
m thấy trước giờ phòng da k theo đc kiểu teamwork, giờ chắc bể luôn. k bít sir có giải pháp nào chưa? có quá trời da, mà nhân lực thiếu thì chít tiến độ rồi.
m ơi.

im ắng. thinh lặng. cả văn phòng vắng hoe, chẳng thấy bóng ma nào trừ mình … lính nhà. Loanh quanh, đi vào … đi ra vẫn chưa hết giờ. Chán vãi.
cả văn phòng mười mấy em, ai cũng có lý do ra khỏi cửa trừ m. hic.
đầu tiên là sir tổng, sir đi hết nửa đất nước, vào tận QB làm từ thiện. sir phó tổng thì cũng như ngày thường chỉ đi tuần chừng mấy chục phút một ngày là đủ giải quyết mọi nội tình, ngoại tình của ngài. sir KTT thì đã lật đật ra khỏi vp sau khi nhắc nhở trước khi ra về nhớ niêm phong. sir mình thì đi công tác HG tối nay mới vìa. sir phó phòng cũng đảo qua VP chừng 1 tiếng để gặp mặt anh chị em trước khi nghỉ lễ. À quên, còn sir chánh VP thì hiện đang trên đường đi sang nứơc bạn tham quan du lịch với gia đình.
hic. thế là hết các sir, còn lính lác tụi mình thì từ em dự án đến em kế toán tuyền có lý do là phải về sớm để chuẩn bị lên đường về quê. mình cũng fải về chứ thế mà giờ lại còn fải ngồi giữ vp thía này. sót, nãy giờ quên nhắc đến chị vp đi sáng giờ chưa về, anh kts bà nội xã mất xog việc nhà vẫn vào cơ quan cho hết giờ. n khi m nhờ ở lại đợi ông ks thông cống đến thì lão lại fải về. chán hơn gián.
lại thêm lão tư vấn hẹn mang hồ sơ cho mình cũng khất, tại mạng chỗ anh … đợi anh … mịa nó, số mình là rệp mừ. fải ở lại vp không 1 bóng ma, fải đợi lão thông cống, fải hỏi c lễ tân để niêm phong vp, fải check mail của lão tư vấn … fải … lắm thía.
cuối ngày m vẫn k thoát đựơc sao quả tạ là seo? chẳng nhẽ m tu (nước) chưa đủ sao? hic. fải làm mấy vại nữa bây giừ.

nhiều chuyện xảy ra làm mình thấy băn khoăn với n chọn lựa của mình, chưa biết sai lầm đến mức nào n điều chắc chắn là mọi việc đã k suôn sẻ.
mấy ngày về không khác gì gặp bão. cuộc sốg xung quanh phức tạp, những mqh dễ dàng rạn vỡ,

Khi đi làm một thời gian, điều mệt mỏi nhất là một ngày đẹp trời, bạn thấy… mệt mỏi thực sự với công việc đang làm. Bạn chán phải dậy đúng giờ, đóng bộ công sở ngay ngắn và mặt mày căng thẳng để đối phó xem kế hoạch hôm nay, tuần này, sẽ phải giải quyết sự vụ gì. Bạn đã ngán ngẩm cảnh chạy tới chạy lui tìm chỗ để xe hay chen chúc ở cửa thang máy chờ đến lượt trong khi giờ làm đã điểm.

Bạn đã phát ốm khi ngồi thừ mặt ra trước suất cơm buổi trưa và nghĩ xem kiếm đâu ra hai cái ghế nữa để ghép thành chỗ ngả lưng trong một tiếng sau đó.

Bạn đã muốn điên đầu vì cả tầng nhà có một khu vệ sinh bé tí mà lúc nào cũng đã có người trong đó mất rồi. Tuy nhiên, đó là chuyện nhỏ. Ai cũng thế cả, gì mà đã phải kêu?

Nhưng bạn đã cãi nhau lần thứ 36 với phòng hành chính vì trừ lương vào những ngày bạn đi muộn hay nghỉ đột xuất; trong khi đó, theo bạn, tiến độ vẫn đảm bảo.

Bạn đã gửi dăm cái mail kêu ca khiếu nại lên sếp về chuyện chuyên môn. Bạn đã rất cáu khi đề án của mình không được ủng hộ để triển khai. Bạn thấy mọi sự dường như không còn trơn tru như hồi trước. Đến đây chuyện không còn nhỏ nữa.

Như thế, có thể khẳng định chắc chắn là bạn đã muốn thôi việc lắm rồi. Nhưng bạn chẳng phải là người đầu tiên nhìn ra cái kết quả ấy.

Người trực tiếp quản lý bạn, đồng nghiệp xung quanh bạn chỉ cần thấy bạn bị nhắc nhở đến vài lần, hoặc thấy bạn gần đây bất mãn nhiều hơn, là cái khả năng chia tay đã gần thành hiện thực: “Dạo này tao thấy mày có vẻ không tập trung lắm?”

Vậy là trước khi có một thông báo đầy lịch sự với những dòng như “Công ty rất cảm ơn những đóng góp của anh/chị thời gian qua… Mong rằng chúng ta sẽ có cơ hội tiếp tục cộng tác trong tương lai”, thì bạn đã phải tiến hành chuẩn bị trước, để giành phần thắng vào phút chót.

Nhưng mà khổ nỗi, phút chia ly này còn thắng được cái gì trừ cái lòng tự ái được thoả mãn? Thực ra hiếm khi căng thẳng như phim Mỹ khi bỏ việc, bạn thét vào mặt sếp về một chuyện vớ vẩn nào đó, ông ta lạnh lùng thở hắt ra hoặc đỏ mặt gầm lên: “you’re fired!”

Tôi đã chứng kiến hầu như mọi cuộc chia ly nơi văn phòng đều rất êm ái. Sẽ là một cuộc nói chuyện khá ấm cúng giữa sếp với người ra đi, mà đến lúc này mới hay “hoá ra em ở gần nhà anh” chẳng hạn.

Sếp sẽ gửi một bức thư điện tử cho khắp cơ quan với những lời chúc như chưa hề có cuộc chia ly. Mọi người trong văn phòng ngỡ ngàng khi thấy anh bạn đồng nghiệp im tiếng hàng ngày hôm nay vui vẻ đi khắp các bàn bắt tay lần đầu tiên và cũng có thể là lần cuối cùng trong đời với mình.

Sẽ là nỗi ghen tỵ kinh khủng của những kẻ ở lại nếu biết người ra đi kiếm được chỗ làm tốt hơn, nhiều cái hấp dẫn đáng ngờ (nghe đâu lương của nó 1000 đô cơ đấy). Mà chỗ mới nào chẳng tốt hơn cơ chứ!

Người ra đi cũng chỉ muốn ngoái lại để khoe một khởi đầu mới, nhưng phải là một khởi đầu khiến người đó có thể kiêu hãnh mà khẳng định mình đã đúng.

Nếu không thành công thì chẳng hoá ra thừa nhận sự thật là mình đã không đủ năng lực mà còn dám chê chỗ cũ à? Hoặc ta sẽ có chút thoả mãn khi gặp lại đồng nghiệp cũ cũng đang bất mãn với cơ quan: “Đấy, thấy chưa. Tớ đi sớm là sáng suốt”.

Những hờn giận, nghe ngóng, hay tò mò chẳng khác nào một người đã chia tay bồ cũ nhưng vẫn ghen bóng ghen gió với cố nhân.

Thì đấy, mỗi ngày sống với nhau ít nhất 8 tiếng, mấy năm trời, nay dứt áo ra đi, đâu dễ quên ngay cái thói ăn quà vặt rả rích như mưa dầm với nhau hay mùi nước hoa nhức mũi cơ quan dùng để át mùi tài liệu mốc.

Thế nhưng sau khi bạn tay cắp mấy cái cặp tài liệu cá nhân, đĩnh đạc bước ra ngoài trời, hít lấy không khí thiên nhiên tươi mát, mặt kiêu hãnh đi trong gió lạnh, thì cũng là lúc thông tin về bạn bắt đầu biến mất dần trong cái hộp sặc sụa mùi máy lạnh kia.

Ai mà nhớ bạn mãi được trừ khi bạn là người sáng lập hoặc tên bạn là tên công ty. Và nếu coi công ty là một người tình, thì bạn – kẻ ra đi và biết bao người khác cũng sẽ đi, chỉ là người yêu qua đường, là một trong số từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ…

Năm 2000 hàng loạt công ty dotcom phá sản trong khi tuổi đời rất trẻ. Những kẻ làm việc ở đó có cơ hội chia tay công ty trên tư thế “đau một lần rồi thôi”, dù sao chúa chết trạng mới băng hà, cũng là thoả lòng đôi ta cùng đứt gánh.

Chứ tức nhất là, mình ra đi lang thang cơ nhỡ, công việc mới chưa ra đâu vào đâu mà cái đám đồng nghiệp cũ cứ ăn nên làm ra như thể mình đi mang theo vận xui của họ vậy!

Coi như bạn xóa ván cờ, làm lại từ đầu. Giàu hai con mắt, khó hai bàn tay. Vậy hãy cùng mở to mắt và giơ tay ra cùng đánh giá lại vấn đề dẫn đến hiện thực hôm nay.

Trước hết, sau khi đã hết cái men ngây ngất của ánh sáng tự do đưa tới, bạn phải đối diện với vấn đề: bạn bỏ việc cũ chỉ vì bạn thấy chán và muốn thay đổi. Chứ thật ra bạn không hẳn đã muốn tự do!

Tôi biết bạn rõ lắm mà, như mọi anh viên chức khác, làm sao mà sử dụng cho hết hai tiếng tự do, nó thực ra quá xa xỉ và nếu dùng chỉ như là thứ gia vị nêm nếm cho thêm phần cảm giác mà thôi.

Nó là con cá gỗ treo trên đầu bạn để chép miệng vài lần cho thèm vị mặn chứ không có xơi được! Vừa cởi ra được sợi dây trói này, bạn đã thèm một cái thắt lưng an toàn khác cột chặt vào một cái ghế ở đâu đó.

Cho nên hãy bình tâm mà chấp nhận một chỗ làm mới chỉ khác chỗ cũ về địa điểm. Như tôi, cơ quan mới nằm bên kia đường đối diện cơ quan cũ! Hai nơi đều dùng bàn Xuân Hoà, màn hình LG và điều hoà hiệu Panasonic lạnh phát sốt.

Hãy cắn răng mà chờ cho qua cơn trầm uất vì chưa hội nhập được với đám đồng nghiệp thích bắt nạt ma mới. Hãy đợi đến khi thấy có thể ngủ trưa mà ngáy được trên ghế cơ quan. Khi đó bạn đã là người đằng mình rồi!

Tất nhiên, bạn chuyển chỗ làm việc còn vì tiền. Hoặc nếu lương không cao thì bạn cũng có những miếng mồi như: chức vụ tương lai, thu nhập bổng lộc đâu đó, hệ thống cơ quan nhà nước nhiều đặc quyền,… rất mờ mịt hoặc rõ ràng cụ thể như ở chỗ mới có một cô cực xinh, cực hot!

Hoặc có người chạy trốn khỏi cơ quan chỉ vì một lí do cực lãng mạn: chạy trốn một tình yêu. Cô thư kí chạy trốn một quan hệ với sếp chẳng đi đến đâu. Thường thì hồng nhan bỏ việc gây xôn xao hơn một anh trai già.

Như một minh tinh cỡ Greta Garbo rời bỏ màn bạc lúc trên đỉnh cao, người đẹp văn phòng ra đi là không chỉ sếp buồn, cánh mày râu thấy trời phụ lòng người, mà cả các chị em cũng thấy từ nay mình không còn được ghen tị. Mấy bà béo chúng mình với nhau, có gì để người ta ghen cơ chứ?

Còn bạn, không tình yêu, không nhan sắc, bạn cần thực tế hơn. Bạn đi vào thời điểm nào? Đừng đi trước kỳ xét tăng lương hay là phát thưởng. Đừng đi nếu bạn sắp chuẩn bị dành tiền du lịch dài ngày. Đừng đi nếu bạn chưa có đủ những thứ cần thiết để điền vào CV (lý lịch xin việc).

Nhưng mà chờ đến khi nào thì mới đủ tiền hay CV đủ đẹp cơ chứ? Mà bao nhiêu thì là đủ? Nếu chờ đủ hẵng đi, thì câu trả lời là không bao giờ. Tính toán làm chi mấy thứ lợi ích cỏn con ấy. Bạn lo đến một thứ khác, đòi hỏi nỗ lực và hi vọng lớn hơn. Bạn đi xin việc mới.

Ba mươi tuổi đi xin việc khác với hăm ba tuổi, vừa có gì giống người hai lần đò tìm bến mới, vừa như một kẻ lang thang cơ nhỡ cần nơi nương tựa. Thời buổi người khôn của khó, không dễ để có người quen giới thiệu hoặc được dùng cái từ rất an toàn còn sót lại của thời bao cấp là “chuyển ngành” thì ta phải chấp nhận hình thức thi đấu thông thường: tuyển người.

Người đi tìm việc mới phải cày nát các trang thông tin tuyển dụng, nghe ngóng các kênh thông tin với rađa mở hết cỡ. Dù đã có bề dày thành tích với bằng cấp đầy mình, bạn vẫn hồi hộp chuẩn bị.

Thật không thể nói cho hết cảnh ganh đua không kém thi đại học, bởi mỗi ứng viên ở đây đã là những người dày dạn kinh nghiệm, hoặc cũng cố gắng tự tin để lấy điểm với nhà tuyển trạch. Cảm giác của người đi xin việc là sao mà khó lường được bụng dạ người phỏng vấn.

Ngày đi thi đã đến… Nếu không giới thiệu, dễ tưởng là một buổi trình diễn thời trang công sở. Tôi từng đi thi tuyển họa sĩ đồ họa, thấy trong đám ứng viên có người mặc cả một bộ complê hoặc váy mini-jupe rất trịnh trọng.

Nhưng ngồi vẽ làm sao mà thắt cà vạt cài kín cổ hay khép chân dài đi guốc cao gót mãi cho được! Mỗi người cố gắng phô ra một ngoại hình dễ coi nhất, một phong thái tốt nhất theo ý họ.

Tôi đâm hoảng, hình như thời nay tuyển họa sĩ cũng cần hình thức thì phải. Nhưng mà hình thức cũng phải dính dáng đến sáng tạo như thế nào chứ?

Tôi coi thường cái anh chàng complê màu lông chuột đeo cà vạt chấm sọc kia, chả toát lên tinh thần nghệ sĩ gì cả (phen này mày rớt đầu nước với cái bộ dạng thời trang viên chức như thế). Còn cái tay tóc dài thả gió lê thê kia, mặc quần túi hộp, áo phông Hard Rock, mới là đối thủ đáng gờm. Trông nghệ sĩ lắm.

Công cuộc tô lại đời mình không có đơn giản được như việc sơn lại căn nhà. Bạn thi thố tốt, trả lời trôi chảy, cái khó lại nằm ở chỗ bôi trát lấp liếm những khoản nhem nhuốc chưa hoàn thiện của mình.

Nhưng cũng không khó bằng cái câu mà bạn ghét nhất: “Tại sao em lại bỏ công ty cũ? Vì sao em lại thi vào đây?” Cứ như thể nhà tuyển dụng chưa từng biết thế nào là tiền polymer vậy!

Khi ba mươi tuổi, khi có mười năm thâm niên, đời bạn chẳng còn là trang giấy trắng nhưng là lúc bạn cấu trúc lại những trang kinh nghiệm cũ. Biết đâu với con mắt xanh của nhà tuyển dụng, họ sẽ đưa bạn cất cánh. Bạn mơ màng nghĩ đến viễn cảnh ấy và hoàn thành bài thi tuyển tốt nhất của đời bạn.

Tôi cũng hăm hở thể hiện tài năng như thí sinh thi người đẹp khoe cơ bắp. Rồi tôi cũng hào hứng chờ đợi kết quả tuyển dụng y như thế. Tôi tự tin lắm, nghĩ mình phải đầu bảng.

Thế nhưng đời không biết chữ ngờ, cái màu hồng vẫn chưa tô lên trang đời mới sau đó của tôi. Chỉ vì tuổi tôi nằm trong tứ hành xung Dần, Thân, Tỵ, Hợi. Sếp ở đó tuổi Hợi, cầm tinh cái con vật hiền lành chỉ biết ăn no ngủ kĩ, vậy mà lại gây rắc rối cho tôi.

Và nghe đâu, người trúng tuyển là một cô hăm lăm tuổi mặc mini-jupe. Dù sao như thế tôi thấy cũng đỡ khó chịu hơn là cái gã complê màu lông chuột kia, chất nghệ kém hẳn so với váy ngắn mà có óc sáng tạo hơn.

Cuộc sống dân văn phòng chúng ta, làm gì cũng hiện lên hai chữ “công việc”. Rời việc ra, chúng ta như người vô giá trị. Đâm ra nói “yêu công việc” chưa chắc đã phản ánh trung thực lòng ta, mà thực tế là ta buộc phải chọn con đường gắn chặt với nó.

Chúng ta được nhận diện ở chốn văn phòng là nhờ màu sắc công việc ta làm. Giá trị của ta nằm cả ở đấy, nên ta cố gắng tô tô trát trát đời mình là điều cũng phải. Giai nhân với danh tướng từ xưa, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu, thì dân văn phòng có bao giờ để thiên hạ thấy mình mất tư cách văn phòng!

Trương Quý

Con người ngàn đời vẫn vậy, sinh-lão-bệnh-tử, chẳng thể thay đổi, có khác chăng chính là họ tồn tại như-thế-nào.

Tôi chẳng bao giờ tự đặt câu hỏi “Tồn tại hay không tồn tại” cho mình. Bởi phàm đã là con người sinh ra là phải tồn tại, đấu tranh quyết liệt mà tồn tại, phải khẳng định cái sự tồn tại ấy của mình.

Con người vốn sinh ra chẳng đơn giản như nấm mọc sau mưa, vậy thì hà cớ gì lại hoài nghi về sự tồn tại của mình?

Nhưng câu hỏi tôi đặt ra, chính là về sự tồn tại của gia đình. Khi mà tỷ lệ ly hôn ngày càng cao, và số thanh niên lựa chọn cuộc sống độc thân không còn là thiểu số trong xã hội nữa.

Gia đình vốn là một mô hình xã hội kết hợp giữa hai cá thể, mỗi người đóng một vai trò, bù trừ cho nhau, hỗ trợ nhau, duy trì nòi giống.

Người ta nói rằng trong bất cứ trường hợp nào, ở bất cứ nơi đâu, thì sinh sản và nuôi dưỡng con trẻ cũng là mục đích và nền tảng tự nhiên của gia đình. Và một gia đình với đầy đủ bố và mẹ mới tạo cho đứa trẻ sự phát triển toàn vẹn về tinh thần, nhân cách.

Gia đình cũng được coi là nền tảng cơ bản cho sự phát triển của xã hội, tôn giáo, văn hóa… và sự lung lay của gia đình chẳng phải cũng kéo theo một xã hội không còn vững chắc hay sao?

Nhưng nói những câu chuyện ấy có vẻ vĩ mô quá. Tôi tin rằng khi một người quyết định lựa chọn – hay rơi vào – cuộc sống độc thân, họ sẽ không có thời gian nghĩ đến vấn đề duy trì nòi giống hay rường cột xã hội.

Tất cả chỉ nằm trong chuyện được – và mất – của một lựa chọn. Họ được gì khi chịu hy sinh cuộc sống cá nhân đầy tính hưởng thụ để bước vào cuộc sống chung với những khó khăn, rắc rối nhãn tiền?

Họ lo sợ mình chưa đủ bản lĩnh để gánh vác vai trò nặng nề và quan trọng nhường ấy. Họ cảm thấy không cần một người khác thì mình vẫn có được một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc. Hoặc đơn giản là họ chưa thật sự tìm được người khiến họ muốn gắn bó cả cuộc đời…

Tôi biết một cô gái trẻ trung, hiện đại, sinh ra trong một gia đình khá giả, từng đi du học, và ly hôn sau ba tháng chung sống. Băn khoăn, trăn trở, khúc mắc thì có nhiều, nhưng tựu trung lại, cả cô và bố mẹ chồng cô, khi tôi có dịp nói chuyện, đều có chung một câu hỏi không lời đáp: trong xã hội hiện đại, để tồn tại một gia đình cần phải có những gì?

Hay một chị bạn khác, Giám đốc nhân sự một công ty phân phối dược phẩm, đã 30 tuổi, một mẫu hình phụ nữ gia đình điển hình mà chúng tôi hay lấy ra làm ví dụ để học theo, thì không thể kết hôn bởi chị đặt ra những tiêu chuẩn quá chuẩn mực cho một gia đình, và tới giờ vẫn chưa có người đàn ông nào khớp vừa mô hình đó của chị.

Khi tôi bắt tay vào thực hiện chuyên đề này, rất nhiều người đã gợi ý, giới thiệu những nhân vật điển hình như vậy, người nổi tiếng có, doanh nhân thành đạt có, trẻ tuổi cũng có…

Tất cả đều chung một mối hoài nghi nhất định vào giá trị gia đình, kể cả những người chưa đủ trải nghiệm để hiểu rõ về cái gọi là “giá trị gia đình” ấy.

Phải chăng, khi mọi việc không còn vận hành suôn sẻ, chứng tỏ bản thân mô hình gia đình với những nguyên tắc, khuôn mẫu và chuẩn mực truyền thống đã không còn phù hợp với hoàn cảnh hiện tại. Và không cách gì khác, hoặc là bản thân mô hình phải thay đổi, hoặc là chấm dứt vai trò của mình.

Nhà thơ Xuân Quỳnh đã viết trong “Chuyện cổ tích về loài người”: “Trời sinh ra trước hết, chỉ toàn là trẻ con”. Mỗi thế hệ đều tự bắt đầu một thế giới của mình – thời đại mà họ tồn tại.

Và họ cũng chính là những người tự viết nên câu chuyện về thế hệ của mình, tự xây dựng nên những nguyên tắc của riêng mình, bởi hơn ai hết, họ hiểu mình là ai, và mình cần gì.

Vũ Thủy

Không hiểu tại sao mà từ xa xưa, hai chữ “duyên” và “phận” thường hay được nhắc đến trong cuộc đời của người phụ nữ, có lẽ bởi thói quen chăng?

Nam giới (đương nhiên) cũng có “số phận” và mang đủ “nhân duyên”, nhưng hình như nữ giới mới thường xuyên suy ngẫm về duyên và phận, nhiều hơn.

Từ chữ “phận” cũng có thể suy thêm ra “số phận”, hay “thân phận”, hoặc kết hợp thành “duyên phận”, và cuối cùng là “an phận”…

Mặc ai lên võng xuống dù
Ta vui duyên phận cần cù… nuôi nhau

Nhưng thực tế cuộc sống lại không đơn giản được như vậy, khi số phận bao trùm lên cả cuộc đời và nhân duyên. Có người sinh ra tuy không giàu nhan sắc nhưng tài và quyến rũ, trong khi nhiều cô gái thật xinh vẫn thiếu mất nét duyên…

Các cụ bảo nếu trời cho cái này (sẽ làm) thiệt đi cái khác và ngược lại. Cuộc sống là một vòng tròn đầy và khép kín, bởi nếu niềm vui đến nhiều cả hôm nay, thì có khi nỗi buồn sẽ tràn qua vào dịp khác. Nếu một ngày nào đó bạn gặp điều không may, thì cuộc sống sẽ mỉm cười với bạn vào ngày hôm khác.

Mùa mưa có thể kéo dài hàng cả tháng, nhưng rồi mặt trời cũng sẽ rạng ra, cho đến khi lại một kỳ mưa nối tiếp trước những ngày nắng ráo đến theo sau đó. Và tất cả là những chu kỳ – vòng tròn mà có khi chợt nhớ lại mới nhận ra rằng, trong cuộc sống (ai chẳng) đầy những niềm vui, và (đôi khi) lại một nỗi buồn đi kèm sau đó…

Một cô bạn tôi sinh năm Dần, tính nết sắc sảo lại học cao, có tài còn thêm ham du lịch, y như rằng cái duyên nó kéo nặng ngay đằng sau. Cô bạn đã và từng yêu đến lần thứ… nhiều nhưng toàn là đổ vỡ. Có người nói rằng cứ nghe con gái tuổi Hổ là đã thấy… mạnh rồi.

Mà là mạnh thật, bởi tính nết tự chủ và độc lập từ nhỏ, lớn lên đi làm càng khỏe hơn, hễ dành đủ tiền là chờ kỳ nghỉ lễ để vác balô đi vắng. Vậy nên, tuy làm thì chăm đi chơi thì đã, nhưng hậu quả nhờ thế lộ rõ ngay là hơi khó chọn được chồng… vừa ý, dù tuổi đã vượt qua hẳn “cột mốc số ba”!

“Âu cũng là số phận” – có lần tôi định chia sẻ vài lời hỏi thăm, “Ồ không, tại cái tính tớ đấy – cô bạn giải thích – vì còn mải chơi thì chẳng lấy chồng sớm được đâu”.
Vậy có lẽ, khi mà trời ban cho tính ham chơi, thì sẽ phạt ngay vụ cưới chồng muộn! Mà rồi cũng vừa là số phận, lại vừa là nhân duyên.

Nhưng cưới muộn cũng có (vài) điểm hay, bởi khi tuổi đã chững hơn thì suy nghĩ cũng chín chắn hơn, cân nhắc tốt hơn, khẳng định đủ hơn, và (hy vọng rằng) sự hôn nhân theo đó sẽ bền vững hơn.

Mỗi người sinh ra đều mang theo mình số phận, rồi sống đến đâu sẽ rõ dần phận mình đến đó, chứ có người vì mải lo trước và tò mò về tương lai mà chạy đi xem bói toán, lại chưa hẳn đã là cách hay.

Một người bạn khác của tôi, nhân giờ nghỉ trưa theo mấy chị trong cơ quan ghé sang ngõ cạnh đó thăm bà lão mới từ quê lên, nghe nói giỏi bắt mạch và xem tướng lắm. Bà cụ đoán nhiều thứ trong đó có nói các cô ở tháng này cẩn thận có chuyện hao tài (mất tiền) và miệng tiếng (cãi cọ), nên về lo căn hướng mà kê lại chỗ ngồi cho kỹ.

Có vậy thôi mà cả tuần sau đó các cô vì mải tính chuyện chuyển lại bàn ghế, tìm góc và kê chỗ ngồi, rồi lục đục sinh ra bất hòa, đến nỗi sếp phải vào can thiệp để khỏi ảnh hưởng đến công việc chung, nhưng không may là cuối tháng khi kế toán thông báo giảm tiền thưởng cá nhân vì thiếu năng suất, thì mới rõ là bị giảm mất tiền thật. Vậy là số các cô tháng ấy vừa thật hao tài vừa mang đủ miệng tiếng.

Số phận chính là cuộc sống của mình, mỗi người sinh ra đều được sống và có một đời sống trải dài theo những quãng thời gian, mang theo nhiều vui, buồn, thương, cảm…; số phận đôi khi cũng là các dạng cảm giác, như lúc cảm thấy khoảng đời mình có những khúc quanh, thì nghĩ rằng phận mình nhiều trắc trở.

Nhưng nếu lạc quan hơn thì có thể cho rằng những đoạn rẽ ấy là lúc thay đổi một (hoặc vài) góc trong cuộc đời mình, giống như một vòng tròn âm dương – trong dương có âm và ngược lại trong âm có dương – xen giữa niềm vui có thể lẫn nỗi buồn và nhiều khi giữa sự buồn lại tìm thấy (những) nguồn vui.

Từ khi sinh ra thì số phận đã là của mình, cho tới dần lớn lên thì số phận phần nhiều có nguyên nhân và phụ thuộc vào mình. Những người lạc quan thường tin vào bản thân và cho rằng mỗi người có thể (và phần nào) làm chủ được số phận của mình, hoặc giả như kém lạc quan hơn, thì vẫn nên nghĩ rằng, ông Trời thường ít khi cho ai đó tất cả, những cũng không lấy mất của ai tất cả – nếu được nhiều về mặt này, thì đôi khi có thiệt thòi ở mặt khác, và ngược lại, nếu cuộc sống thiếu hụt ở góc này, thì sẽ được bù đầy những góc khác… và khi ấy người ta nói rằng, đó là số phận!

Số phận còn là những gì ta đã trải qua, khi ta đang và sẽ sống. Không gì bằng một cuộc sống khỏe mạnh và lạc quan, đủ để cảm nhận những thời khắc quí giá, với thời gian, và những trải nghiệm của cá nhân mình.

Những người lạc quan thường có cuộc sống vui và tích cực, bởi thời trẻ trôi qua mau lắm. Tuổi càng đầy thêm lại càng nghĩ nhiều về quá khứ và khắt khe hơn, nhưng nếu bạn rộng lòng cho niềm vui và cởi mở, thì sẽ cảm nhận về chính mình và về “số phận” tích cực hơn, thông thoáng hơn và tự tin hơn.

Đôi khi nghĩ về “số phận” dường như là một cảm tính, một cuộc sống giản dị, vui vẻ và lạc quan, sẽ tạo ra một “phận” đầy và hạnh phúc…

Vũ Nhật Tân