ru0uchat

Yêu sếp thì ấm mình

Posted on: 25/11/2008

Lần cuối cùng bạn bắt tay sếp là khi nào? Và hỏi thật, đời bạn đã bắt tay sếp bao nhiêu lần? Có lẽ chỉ là lần bạn vô tình gặp sếp đi với bồ ở nhà hàng. Lúc ấy cái bắt tay của sếp đầy tính miễn cưỡng để ngầm nhắc bạn đừng có mà bép xép. Số lần bắt tay thì có lẽ quá ít để mà cho rằng đó là một cử chỉ có thật trên đời.
Thử ở địa vị sếp xem, bắt tay ai chứ lại đi bắt tay gã nhân viên quèn? Chả có cơn cớ gì. Nhưng ngoài cái bắt tay ra, chúng ta đã bày tỏ tình cảm với sếp bằng cách nào đây?
Đã qua rồi cái thời các sếp là những kẻ chuyên quyền, hách dịch, áp đặt quan điểm của mình lên khối nhân viên còn lại. Sếp văn phòng thời nay là những cá tính thức thời, luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu và lời hứa nghe khả thi hơn.
Song có thực hiện hay không, hình như xưa nay vẫn thế, không ai dám chắc. Với phận nhân viên như chúng ta, các sếp luôn là một vấn đề nếu không phải chính yếu trong những chuyện gắn bó với công việc thì cũng là một giá trị đại diện cho công ty. Xét cho cùng, mọi ban bệ hành chính hay luật lệ công ty lằng nhằng không bằng một sếp.
Sếp và công ty, hai mặt của một tấm danh thiếp. Sếp sẽ là minh quân khi công ty này đã đáp ứng nguyện vọng của bạn và là đối tượng bị bạn muốn chỉ trích nhiều nhất khi công ty ngược đãi bạn.

Các sếp cũng không phải kẻ quan liêu ăn trên ngồi trốc mà không biết đến những phản ứng đó. Sếp thời nay toàn dân du học khắp nơi, kiến thức thiên hạ có hai bồ thì họ cũng phải có một bồ, MBA hay bằng quản trị ở một trường bạn chỉ nghe tên đã hãi. Họ thông minh đã đành, họ lại có hình thức nữa, điều này là một nỗi phiền muộn cho các nữ nhân viên khi sếp đã có gia đình rồi. Theo cái nhìn của bạn về một con người hoàn hảo thì sếp là một minh chứng: Sếp nào cũng lịch lãm, quần áo toàn hàng hiệu, xe đời mới… lại biết đồng cảm với nhân viên. Thời nay, các sếp ít cáu hơn ngày xưa thì phải, các sếp vẫn chả giương cao ngọn cờ “văn hoá công ty”, mỗi nhân viên là một thành viên đóng góp vào tập thể đấy thôi! Và với suy diễn của bạn, gặp bao điều khó chịu, bao trở ngại đến thế mà sếp vẫn “cool”, tức là họ chả có cách nào ngoài cách phải nuốt hận vào trong. Sếp lúc này giống như MC truyền hình, cho dù người chơi dốt hay chương trình trục trặc, lên hình vẫn cứ tươi. Hết rồi thời sếp úi xùi, nhân viên đến lấm lét nhìn mặt sếp dang u ám mà thì thà thì thào đêm qua sếp cãi nhau với vợ, sáng nay bà lao công đến gặp sếp đang đánh răng ở… phòng vệ sinh.
Quan hệ giữa sếp và nhân viên theo xu thế của các chương trình đào tạo quản lý càng ngày càng được tiêu chuẩn hoá. Bây giờ bạn đừng hòng mơ lại cái thời bỗ bã, cái không khí hơi làng xã kia, nơi những chú Tư bác Bảy vẫn chỉ đạo cứ thế mà làm rồi công việc bạn cũng hoàn thành như dự định. Bạn gần như bị đặt vào một cuộc chạy đua với sếp.
Sếp là toàn năng, sếp là hoàn hảo, sếp là cự phách, và từ khi bạn bắt tay với sếp lần đầu tiên khi được tuyển vào làm, bạn thành kẻ chạy trên đường marathon cùng với sếp đến đứt hơi.
Trong thâm tâm những dân văn phòng mà lòng trung thành có nhiều, sếp là tiêu chuẩn. Khi ta mới vào làm, ta hướng đến mục tiêu “phải làm được như sếp”. Khi ta đã mệt vì chạy đường trường với sếp, ta nghĩ “hãy chỉ cần làm theo sếp bảo mà thôi”. Có phải là khi bạn phụ trách một dây chuyền thôi nhé, bạn đã rất bực bội khi nghe nhân viên dưới quyền nhem nhẻm trả lời: “Giám đốc bảo thế ạ”. Trách họ mà làm gì, sếp với họ là một hàn thử biểu, là trọng tài phân xử và nhiều khi sếp muốn là Chúa muốn.
Khi chúng ta còn thần tượng sếp, với những ấn tượng huy hoàng mà sếp tạo ra (một lòng thờ sếp kính cha thì hơi quá, nhưng ở cơ quan, ai là người ký lương cho bạn?), chúng ta đem lòng yêu sếp là chuyện rất hiển nhiên. Nó không chỉ là sự hàm ơn mà còn là một ý thức rất rõ rệt về sự an toàn của mình.
Sếp là một lá chắn bảo hộ hoặc một nơi bạn trông vào đó để làm kim chỉ nam cho hành động của mình. Bạn cũng tự dưng nảy ra tâm lý muốn bảo vệ thần tượng, cho dù sếp cũng đầy cái khiến bạn bất bình, nhưng đi ra ngoài, bạn cũng giống như những bà vợ, “xấu chàng hổ ai”, nói xấu sếp thì mình thiệt.
Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là vĩnh viễn, bạn có nói xấu thì người ta vẫn thấy con sư tử bị thương vẫn là con sư tử chứ không hoá thành con lừa đội lốt như bạn ra sức tuyên truyền. Kết quả là bạn dựng nên một tấm ảnh của sếp như là đệ nhất phu nhân Mỹ Hillary vẫn ngọt ngào ca ngợi Bill Clinton cho dù Monica Lewinski còn sống sờ sờ ra đấy.
Lẽ dĩ nhiên, khi bạn phải đứng về phía sếp, điều ấy có nghĩa là bạn sẽ đối đầu với những sếp khác hoặc ngay với những cấp dưới trong cơ quan. Chuyện bè phái cũng xưa như là chuyện chiến tranh nóng chiến tranh lạnh, sếp ắt không thể hô một tiếng mà toàn dân văn phòng rầm rập tuân theo.
Các sếp phó, hay những người quan trọng số 2, số 3 trong công ty hoàn toàn có thể can thiệp vào những đường hướng của sếp trưởng và nghĩa là công ty có thể ngày mai sẽ khác. Vậy bạn, con muỗi trong công ty, sẽ ra sao khi những trâu bò này va quệt sừng mỏ với nhau?
Trong trường hợp này, bạn khó mà vô tình rũ áo vô can. Nếu bạn trung thành, bạn ắt phải lên tiếng bảo vệ người cầm lái của bạn. Còn không, thì tình yêu bạn dành cho sếp để đâu rồi? Hay lúc này, bạn sẽ thấy: “Ờ, đúng thật, sếp sai quá đi, thủ cựu và tệ hại” như hôm nay gió đông chuyển hướng gió Lào.
Đến đây, chúng ta ngộ ra cái tình yêu dành cho sếp ấy hoá ra cũng giống như cử chỉ bắt tay, xã giao và hờ hững. Rồi bạn bỗng thấy xung quanh, ai cũng thế hết, cứ mười người thì đến chín mang một nỗi hận về sếp. Như thể bạn đã bị tình yêu kia làm cho mù loà bấy lâu nay. Bạn đã yêu như thế nào mà ra nông nỗi ấy nhỉ?
Yêu sếp là một lẽ tự nhiên, khi bạn thấy đó là một cá tính thú vị và hấp dẫn. Cái truyền thuyết về lực hút giữa sếp phong trần hấp dẫn với thư ký chân dài thông minh được thêu dệt chỉ cho thấy một khía cạnh rất hẹp của mối tình này.
Yêu sếp cũng không chỉ có nịnh bợ, dĩ nhiên chẳng cứ sếp mà đến chúng ta cũng còn thích được khen. Định nghĩa tình yêu, có lẽ đầy đủ nên gói lại trong ý nghĩa mềm dẻo, khi đầy khi vơi, phải biết đón ý mà lựa chiều thể hiện. Nếu yêu mà đã dễ, thì các nhà tâm lý với hàng nghìn trang sách tư vấn đã không có đất để tồn tại.
Yêu sếp là kết quả của một quá trình tương tác chứ không phải là thứ sét đánh kiểu nhìn thấy nhau đã mê. Quan hệ với sếp là một cuộc chung sống để khẳng định giá trị của bạn. Sếp cũng như một vị giám khảo, tư cách của ta lắm khi phụ thuộc vào sự chấm điểm của vị này. Cái đích của dự án chưa chắc phải là bộn tiền thu về mà phải thể hiện được mong muốn, ý tưởng và giá trị của sếp trong đó.
Biết bao nhân viên phải ra đi trong khi đang ăn nên làm ra đấy thôi, đơn giản là sếp muốn họ dù quý khách hàng đến mấy cũng không thể cao hơn tình cảm dành cho sếp. Đây thực sự là một quan hệ tế nhị, bạn thử soi mà xem, hôm nay khi thực hiện kế hoạch, bạn đã khéo léo gài câu “theo sự chỉ đạo của anh Trương giám đốc, chúng ta đã đạt được mục tiêu” bao nhiêu lần?
Để nói xấu đồng nghiệp thì còn khó, chứ nói xấu sếp thì dễ vô cùng. Đơn giản là vì chúng ta kỳ vọng họ mang lại cho đời ta một cuộc sống ổn định, một sự đảm bảo lâu dài cho tương lai, nghĩa là như một người đang yêu đặt cược tình yêu vào sếp.
Một khi như vậy, nhân viên chúng ta đương nhiên mang một mối bận tâm có màu sắc chiếm hữu, và phản ứng của chúng ta là muốn được đền đáp. Chúng ta có khác gì một đám vợ bé đầy hờn ghen khi ông chồng chung – sếp này tỏ ra thiên vị một kẻ nhất định hay luôn thi hành chính sách nụ cười mị dân cho tất cả.
Bạn cần sự đặc biệt cho bạn cơ! Ôi chao, cái quan hệ như thế, cắt nghĩa đến tận cùng là một sự yêu đến vong thân. Đâu rồi cá tính và sự khẳng định độc lập của bạn?
Nhưng rồi có độc lập, có dửng dưng mà đứng ngoài cuộc yêu chung ấy, chúng ta như những cung nữ dẫu có oán hàng nghìn khúc ngâm vẫn mơ ngày xe dê của minh quân ghé đến xơi bó cỏ của mình.
Chúng ta phải nuôi cái tình yêu ấy, thắp một ngọn đèn chờ cái ngày đó, trừ khi bạn nhất định ly dị vĩnh viễn với lang quân – sếp. Khi đó bạn sẽ khâu vá trái tim viên chức của mình, đặng một ngày đặt vào một tình yêu tương tự ở một nơi đầy hứa hẹn. Sếp ở đó sẽ lại là người khiến bạn nhiều phen thót tim, lắm ca choáng váng và đôi lúc muốn nổi loạn. Tình yêu thực ở đời cũng chỉ xoay vần quanh những trạng thái đó mà thôi.
Chúng ta đều biết tình yêu bao giờ cũng tác động từ hai phía, nghĩa là ta có yêu sếp thì sếp cũng mới yêu lại ta. Cho dù ta có thầm thương trộm nhớ đi chăng nữa, cái sự yêu quý đó ắt có ngày minh chúa nhận ra, dẫu có chậm. Chứ nếu mà ghét, thì họ nhanh ngửi thấy lắm.
Bởi vì yêu là một lẽ dĩ nhiên, một phẩm chất mang tính trung thành của dân văn phòng nên các sếp mặc nhiên quên phứt đi, chỉ đến khi cái cục ghét nó lồi lên trên mắt, trên thái độ của nhân viên thì lúc ấy bệnh đã ăn sâu vào đến tủy.
Xét về mối hận không được đền đáp của nhân viên văn phòng chúng ta, có khác gì mối hận tình như phim cổ trang Trung Quốc, Hàn Quốc, đều chỉ vì không được đền đáp? Yêu mà hoá ghét thì dễ hơn là đã ghét như thế, yêu lại làm sao đây, thưa các sếp?
(Ăn phở rất khó thấy ngon – Nguyễn Trương Quý)


Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: