ru0uchat

Tình yêu có từ nơi bàn phím

Posted on: 25/11/2008

Hãy cho tôi biết nick của bạn là gì, tôi sẽ nói bạn là người thế nào… Nick ở đây là nickname, tức tên khai báo người dùng trong các hộp thoại trao đổi trực tuyến trên mạng, tức là chat. Mọi người nghe đến chát chít là hoảng lên, ôi, báo An ninh toàn đưa tin về hiểm họa sau những vụ làm quen qua mạng ấy, cẩn thận nhé.

Nhưng đấy chỉ là một phần tất yếu của những quan hệ xã hội, nếu nói thế, làm quen qua điện thoại hay gặp nhau nơi quán karaoke cũng chả kém phần nguy cơ. Cách đây 15 năm, video xuất hiện ở ta, mọi người lên án nó vì là nguồn phát ra những băng “vi-đê-ô đen”, rồi nó hết thời hoàng kim và ai nấy nhìn cái đầu đọc lăn lóc bụi bặm mà cười dễ dãi, trông nó hiền lành quá đi! Thế thì hãy nói đến giao lưu trực tuyến trên khía cạnh nhân bản của nó, đưa người đến với người, vừa nhanh vừa rẻ (tuy nhiên ở Việt Nam vẫn là đắt, đắt thứ 3 thế giới!), lại giúp nhiều người còn chưa đủ tự tin hay sẵn sàng để đi đến “phây tu phây”, tức f2f viết theo ngôn ngữ sms… Xin hãy nhập gia tùy tục, ở đây phải quen dần với việc viết tắt triệt để: nghĩa là face to face = mặt nhìn mặt cầm tay bâng khuâng không nói một câu, sms – short message = tin nhắn ngắn. Tức là phương tiện này rất hữu ích cho cánh văn phòng trẻ.

Vì dân văn phòng trong thế giới thực rất cô đơn, cũng như muốn chia sẻ nỗi niềm với một ai đó không phải ràng buộc lằng nhằng, thì internet giúp họ được nhiều. Ngay cả ở môi trường giao tiếp thực chẳng hạn, các phòng chat hay mail nội bộ là thứ trao đổi tin tức gọn gàng, thay vì phải ngồi một đám đông ồn ào.

Tuy nhiên, tuy chưa đến mức thành internetmania, con nghiện in-tơ-nét, nhưng mỗi ngày qua là tính phụ thuộc vào phương tiện này càng tăng. Không có cái máy tính là đã không làm ăn gì được rồi, lại không internet thì khác nào kiếm thủ đấu tay không.

Nhưng chủ đề mà tôi muốn đề cập nhân chuyện khô khan này, là chuyện yêu đương nơi công sở. Dân văn phòng một ngày đi làm thì hai bàn tay tiếp xúc với bàn phím nhiều nhất (trừ thủ quỹ hay dân ngân hàng đếm tiền mỏi tay). Cho nên cách tỏ tình, yêu đương và thất tình của họ cũng ít nhiều có cái bàn phím với con chuột dính líu.

Một cô gái thích anh, kiếm cớ gửi những mail đầy hoa lá với smiley cười cười nhấp nháy, những file powerpoint, tức dạng phim chiếu văn bản có các hình và nội dung chuyển cảnh slide (bạn thông cảm, đến mục này thì buộc chúng ta phải hiểu các từ đặc thù), có những câu như “sao bạn còn lưỡng lự, hãy bước tới và…” Bình thường cô ấy đâu có dám dạn dĩ nói lời yêu với anh đâu! Một anh chàng gửi cho nhóm độc thân một bài báo “Sợ hôn nhân – căn bệnh của giới nữ công chức” dưới tiêu đề “thế này thì làm sao mà lấy vợ được cơ chứ!!!” Sau đó là hàng chục reply của nhóm, đại khái đều thống nhất là bây giờ khó lấy nhau hơn ngày xưa mặc dù thủ tục càng ngày càng đơn giản.

Tuổi cao ý chí càng cao, nhưng duy ý chí không có được hiệu quả trong việc có ai đó đến thắp lửa tim mình. Vừa lo ế, lo muộn nhưng lại “sợ hôn nhân là nấm mồ của tình yêu”. Không hề sợ chút nào, khi mà “Kim Lâu thì mặc Kim Lâu, em đã ba đầu (ngoài 30 tuổi) em phải chạy thôi”… Lấy vợ xem tuổi đàn bà, làm nhà xem tuổi đàn ông, cô nào sao Kim Lâu chiếu năm nay là phải chờ đến mấy năm nữa mới được tuổi, nhưng đến độ đã băm mấy nhát thì các cụ cũng tháo khoán cho cả. Tiếc rằng…

Khi cảm thấy việc hôn nhân và ràng buộc pháp lý quá mệt cho tình cảm vốn mỏng mảnh dễ đứt, thì lại có người muốn có cái gọi là quyền được cô đơn hay quyền được độc thân. Không biết nhà thơ viết “cầm lá thiếp mừng đám cưới mát trên tay” là có ý gì, chứ bây giờ dân văn phòng thấy nóng giãy. Mỗi mùa cưới sang, một tuần vài ba đám là phải mừng kha khá so với tháng lương. Mà đi đám cưới thì câu đầu tiên người ta hỏi khi thấy mặt là “thế anh/chị bao giờ cho ăn kẹo đây?” Bạn đang bấn lên vì chưa có ai đi tháp tùng hay là đang chủ trương độc lập tự do, chỉ cần mấy hôm đám cưới liền được hỏi như thế, mà ai cũng tỏ thiện chí quan tâm nên câu hỏi ấy nghe đến cả chục lần một buổi, là bạn có thể ăn cỗ mất ngon hay nổi đóa lên, mua kẹo cao su cho mọi người ăn mệt nghỉ.

Nếu bạn làm việc theo nhóm hay phòng, bạn “chưa có gì” theo như quan sát của các giám thị trong cơ quan, “phòng này chỉ còn mỗi mày thôi đấy”, thì bên cạnh việc chuyên môn, những vị này còn có năng lực làm ông tơ bà nguyệt. “Tao thấy con đó được đấy, cố lên nhé”. Người được nhắc ngớ ra và thấy mất hẳn sự tự nhiên. “Dạo này thế nào rồi, kén quá đấy mà, phải thoang thoáng lên chứ, nếu chưa được như ý thì “về” cải tạo dần dần”…

Con thầy, em bạn, gái cơ quan, ba loại phụ nữ nếu lấy phải sẽ thêm những ràng buộc, cả về đạo lý lẫn vật lý. Trong đó loại thứ ba, mặt vật lý trội hơn, sự tự do của bạn bên ngoài gia đình cũng bị mất nốt, quỹ đen của bạn cũng không còn tồn tại, về nhà muốn đá thúng đụng nia cũng không có cớ để hành tỏi với nhau.

Nhưng mà cũng như những người làm văn phòng khác, tôi cũng tin ở cái tình cảm rất ma mị và đáng nghi ngờ kia, là nó sẽ giúp bạn lấy ai thì lấy, dù cùng hay khác chỗ làm, sẽ lấy phải người rất giống bạn. Tại sao tôi nói thế, vì môi trường văn phòng đúc mọi người như nhau cả lượt, không khó gì mà bạn không tìm được sự tương hợp với người bạn đời của mình. Nên tôi vẫn nghĩ, giới văn phòng tuy khó hay muộn chồng kém vợ thật đấy, nhưng mà cơ hội thì quá nhiều đi, xác suất vào chung kết không phải là ít, mà sự lựa chọn sẽ phong phú hơn hẳn những nơi trai làng “quyết tâm bảo vệ gái làng” hay “chỗ nhà ấy với nhà mình trước vẫn đi lại”.

Đấy là tình yêu của giới công chức còn trẻ, những người chưa có “kinh nghiệm” làm cô dâu chú rể hoặc mới chỉ dám thử yêu đôi ba lần không đáng kể. Còn những ai đã qua đò kha khá, nay muốn đi tàu cao tốc, sau nhiều năm chung sống, những vấn đề tình cảm hậu hôn nhân đòi hỏi nâng cấp. Chỉ cần xem qua các tạp chí trên sạp báo là đủ thấy. Chín mươi phần trăm tạp chí dành cho chị em, nhất là chị em tuổi “hơi nhừ”, với những chuyên đề “Hạnh phúc gia đình”, “Tổ ấm chim câu”, “Thế giới phụ nữ”… Muôn vẻ, từ những mẹo mực có tính thế tục như “cách nghịch những điểm nóng trên cơ thể chàng”, siêu thoát như “hãy cùng nhau ngắm những vì sao hay nằm trên cát nghe sóng biển rì rào”, vị tha như “khi chàng có dấu hiệu “ăn vụng”, bạn hãy xem lại hình thức của mình thời gian qua, khi chàng trở về hãy dịu dàng và tha thứ nếu chàng ăn năn”, hoặc thiết thực như “mình tin lạt mềm buộc chặt. Và sản phẩm này là sợi lạt ấy”. Với các ông thì quan tâm hàng đầu đến phong độ của mình, khả năng hưng phấn cùng tửu lượng liệu còn.. như xưa? Đôi khi các báo cũng là thủ phạm để dụ các anh chị vào những ảo tưởng, ví dụ một mẩu tình huống: “Bạn đi cùng gia đình vào quán và thấy người yêu cũ ngồi cô đơn bên khung cửa sổ. Bạn sẽ làm gì, đến gặp hỏi han hay là nhìn nhau ôi cũng như mọi người?”. Vấn đề là báo trả lời tuy khuyên “đành lòng vậy mà quên đi” nhưng mà không dám khuyên anh ta quyết liệt, tình cũ không rủ cũng tới hay là thế nào, mà anh đàn ông đọc lên thấy đàng nào cũng hợp lý cả, muốn được cả hai (vợ cả vợ hai, cả hai đều là vợ cả).

Rồi thì những nỉ non “mười năm tình cũ” cứ nhan nhản, kiêu kỳ như “em sẽ đến, chỉ khi nào, chỉ-khi-nào, người đàn ông trong anh bật khóc” hay bao dung như “mặt đất còn gai chông, bầu trời còn bão tố, bao giờ anh đau khổ, hãy-tìm-đến-với-em”… Sẵn sàng chưa, mọi thứ có vẻ đã được hợp thức hóa từ lâu khi cái tình yêu kia tưởng chôn sâu trong nấm mồ hôn nhân, nay được tiếp sức sống hừng hực để “hãy đến với em dù chỉ một lần nữa thôi, trong trái tim em tình yêu vẫn cháy”…

Dường như mọi thứ ở thời đại thông tin này đã sẵn sàng mọi phương tiện, mọi điều kiện cần và đủ để kết nối con người với nhau, có thêm những “bà mối ảo” – những trang tìm bạn qua mạng phong phú đón chào, chỉ cần thỏa mãn các yêu cầu ta đưa ra là có một lô những match result gửi đến, nhưng với dân văn phòng, những người tưởng đơn giản để gặt hái hạnh phúc, lại như càng khó chọn lựa. Bởi vì họ là dân văn phòng.

Bàn phím ơi, ta đã tán chuyện hơi xa cái bàn làm việc rồi nhỉ, nhưng cũng như đơn giản là một cú nhấp chuột hay gõ enter, mi đưa ta đi xa và nhanh hơn cả mong đợi, nhưng sao chuyện tình cảm nơi văn phòng cứ tiến một lùi hai thế này.

(Ăn phở rất khó thấy ngon – Nguyễn Trương Quý)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: