ru0uchat

là e sai quá fải k. đi chơi noen … theo mng à. e có biết rằng noen cũng như tết vậy. là ngày cả gia đjnh ngồi với nhau.
cho nên, quà tặng giáng sinh bao giờ cũng là găng tay.

Advertisements

Posted on: 18/12/2010

Quan trường có quy củ của quan trường, trừ phi e có chỗ dựa vô cùng chắc, bằng không thì quan lộ sẽ vô cùng gian nan.
Đối với một ng trẻ tuổi mới bước chân vào quan trường thì tích luỹ kinh nghiệm cùng thành tích là rất quan trọg. e muốn bước đi trên con đường này, thì đầu tiên e phải hiểu quy tắc của nó, e muốn nhanh chóng trở thành nhân thượng chi nhân, thì nhất định phải có được thành tích lớn.
Nếu cả hai điểm cơ bản này mà e cũng không thể hiểu rõ được, thì a khuyên e nên từ bỏ đi.
Ngoài ra, e fải rõ người trong quan trường thì hỉ nộ phải vô thanh vô sắc.
Bất luận là đơn vị nào, bất luận là ban ngành nào đi nữa, thì cái gọi là hoà đồng cũng chỉ là vẻ bên ngoài mà thôi. Nơi nào có con người thì nơi đó vĩnh viễn có đấu tranh.

Posted on: 17/12/2010

Đã có lúc em muốn đắm chìm mình trong sức mạnh của đêm
Thả tiếng thở dài
Quẳng những phập phồng mang mùi ngai ngái
Nhưng trái tim đa mang
Lại thiết tha với những điều rất thật
“Nếu dại một lần
Liệu cái giá có đau?”

Đã có lúc em muốn thả mình vào những ngọn cỏ lau
Hít hà mùi hương
Rồi nhắm mắt tưởng tượng ra những điều cuồng điên có thể
“Nếu một lần trở thành nô lệ
Tình yêu chân thành còn rực cháy nữa không?”

Đã có lúc em muốn hóa mình trong những cơn giông
Để cuồng quay
Để tự do gào thét
Những hững hờ, buồn vui bấy lâu nay mắc kẹt
Nhét vào rồi
Gió phải cuốn trôi…
Đã có lúc em muốn ghì anh bằng nỗi nhớ đôi môi
Mặc kệ ngày mai
Mặc kệ ngày kia
Mặc kệ tháng năm
Mặc kệ thời gian có ủ men tội nghiệp
Kiếp đời này em vẫn phải yêu thôi.

(Hoàng Yến Anh)

Khoanh lại một khoảng trời
Cho nắng đến một người mà em rất nhớ
Sao anh không lặng yên trong vòm trời xanh ấy?
để thành phố bây giờ
… mưa ướt đẫm ngàn cây.

Sao Anh không gọi tên Em ?
Để xác lá rơi đầy
Một chiếc lá là một lời hứa cũ
Hàng ngàn chiếc lá đã quên hay còn nhớ
Giữa muôn chiều
Sao lại chọn phía ấy để rơi ??

Phía ấy là quá khứ xa xôi
Em giữ trong tim điều bí mật chưa cùng Anh nói hết
Phía ấy là hoàng hôn nơi cuối trời trong vắt
Cả gió cũng hờn ghen, nghe Anh kể chuyện tình yêu…

Đã hi vọng bao nhiêu, đã thất vọng bao nhiêu
Trong khoảnh khắc Em ngỡ mình gần nhau nhất
Trái tim dối lừa anh, thú nhận điều chân thực
Em làm khoảng trống ấy mênh mông

Ừ thôi, này khoảng trời, này lời hứa viển vông
Gió cứ cuốn hết đi
Cả những điều bí mật không còn nữa
Mùa thu lao xao kể về một chuyện tình tan vỡ
Có kẻ dại khờ
gom nắng lại cho Anh…

– sưu tầm –
—————–
Em mãi tin tình yêu trong sáng
Và càng tin năm tháng biết đợi chờ.

Dẫu em lúc này, rất đơn độc, bơ vơ…

trog thơ, trog cuộc đời ng khác,
rượu làm mềm môi
rượu làm hồg đôi mắt.

trog lễ vu quy,
rượu là để giao bôi.

trong tiệc vui,
rượu là xúc tác,
để n ng k quen khoác được vai nhau.

thế mà a ơi,
lặng giữa biển đêm rằm,
rượu có khiến a mềm môi,
rượu có làm a đi ngược lòg m,
rơi vào n vòng ôm k quen biết.
k day dứt,
k lạnh lùng,
n chát đắg fải k a.
rượu k còn sóng sánh ở trong thơ,
mà chua chát cả một dòg hồi tưởg.

rượu … chát quá. phải k a?
(thuý)

m cần fải tỉnh táo mà nhận thức xung quanh chứ. K thể nào. k cách nào để với đến ước mơ.
Công việc đã suôn sẻ hơn. vẫn là đứg sau lưg cc. với m thế là đủ. k cầu cạnh, chẳg tham vọg. chỉ là từ xa mà giúp nhau thôi. cc và atr đã chuẩn bị hồ sơ sag N. K biết ntn n thấy cc nói s bảo tự m dàn xếp với s T rồi chuyển hồ sơ khi cc đề cập đến n việc m làm. m cũg k áy náy khi fải lựa chọn vì m k làm z ảnh hưởg đến bất kỳ ai cũg như cty. n thấy k có cơ sở. đơn thuần bên đó là DNNN, làm sao khi chỉ có hồ sơ nhỉ. khó tin và khó làm. m cũg k nên làm cho ng khác khó xử chứ. thế mới bảo cc và atr cứ yên tâm, còn m thì cần z m làm đc thì m sẽ làm. s cbị đứg mũi chịu sào, cần n tướg tài chứ k cần tốt giỏi nên c và a cứ làm theo an bài của s.
s giờ cũg tín nhiệm cc và atr, vì thật sự là đc việc. hình như cc cũg đag mog manh hy vọg. có k??
Hn cc và atr đi với a N. k chiếm đc n cảm tình do atr bắn đại bác n quá. bữa trước m đã bảo c, đây là các s giúp nhau cùg có lợi chứ k fải ngta k thực hiện đc. để a N về trước là mất điểm rồi. lại mất n thời gian để có lại n cảm tình ban đầu. k biết s có biết k và a quyết thế nào. hy vọg atr có cơ hội gỡ điểm. n nếu k đoán biết đc tâm ý của ng khác thì k n atr khó có cơ hội mà s có đào tạo cũg mất côg. fải làm ntn để tất cả cùg có lợi đây.
thật tình. cầu quan đã khó, làm quan càg khó n khó nhất chính là giúp ng cầu quan, giúp ng làm quan. tìm fượg trog bầy gà và dạy nó làm fượg khó lắm thay. chính là k biết s có mệt mỏi lắm k.
k cách nào chia sẻ… có fải k???
m biết m cứ ở tổ cấy cày. k va chạm, chẳg bon chen. chẳg luỵ ai mà cũg chẳg ai cầu. gọi là an fận. túc tắc đọc lại sách nho y lý số cho qua ngày.
n nghĩ lại cũg tức. m đâu có bảo m giỏi. n trphòng thì chê viết chán, chẳg đâu vào đâu. ms chi thì bảo soạn văn bản có hay đâu. trphòng thấy nói qua c chug khá n lần, may hnay ms chi mới fát ngôn. hok biết đã nói vào tai các sir chưa hok biết. chán. thưa rằg, với ý tưởg của e, e mà diễn giải hay thì k fiền các a c mất thời gian sửa, e chẳg in thàh sách thành báo luôn ấy chứ. thật là muốn yên cũg hok đc mà.
thế này. m cũg thích có ng che lưg, m cũg muốn tìm minh chủ.

dịch

Posted on: 09/12/2010

Kinh Dịch, quẻ Sư, hào 6 cũng đã khuyên ta khi chiến thắng rồi, luận công mà khen thưởng thì kẻ ít học, dân thường tuy có tài chiến đấu, lập được công, cũng chỉ nên thưởng tiền bạc thôi, không nên phong đất cho để cai trị, vì công việc kiến thiết quốc gia phải là người có tài, có đức mới gánh nổi.
quẻ Giải khuyên khi hoạn đã giải được rồi, chiến tranh đã hết, dân chỉ mong an cư lạc nghiệp, người trị dân nên có chính sách khoan đại, giản dị; tuy phải trừ những cái tệ cũ, nhưng chỉ nên sửa cho sự bình trị được lâu dài thôi, không nên xáo động nhiều quá, nhất là nên làm cho mau xong, đừng đa sự.
Quẻ Cách lại khuyên thay cũ đổi mới là một việc khó, ngược với thói thủ cựu của con người, cho nên muốn có kết quả thì sự cải cách phải hợp thời, phải sáng suốt, soi xét rạch ròi, thận trọng, tính toán kĩ, làm sao thỏa thuận được với lòng người, đừng nóng nảy; và cải cách tới một mức nào đó thì nên ngừng lại, đừng cầu được hoàn toàn thì mới khỏi thất bại.